18+ [Truyện Sáng Tác] Tại Nạn Đáng Ngờ ( Tái Bản Lần 1 )
+ Trả lời Chủ đề
Kết quả 1 đến 3 của 3

Chủ đề: [Truyện Sáng Tác] Tại Nạn Đáng Ngờ ( Tái Bản Lần 1 )

  1. #1
    Ma Kênh Kinh Dị
    nhozshin2's Avatar

    Ngày tham gia
    Feb 2012
    Bài viết
    7
    Tiền tệ
    246,103

    Level: 20 
    Experience: 27,270
    Next Level: 29,658

    Cảm Ơn
    0
    Được cảm ơn 2 lần/1 bài viết

    Tâm trạng
    Lạc Đệ Di Huynh Đệ , Hà Tất Cốt Nhục Thân
    Tên Thật: Anh Tiến
    Phone: 01208363302
    Nghề nghiệp: Tác Giả
    Bản Thân: Thích kinh dị
    Đến Từ: Sài gòn Q11

    [Truyện Sáng Tác] Tại Nạn Đáng Ngờ ( Tái Bản Lần 1 )

    [Truyện Sáng Tác] Tại Nạn Đáng Ngờ ( Tái Bản Lần 1 )
    Sáng tác : Nhozshin2
    Tái bản lần thứ 1 by nhozshin2
    Giới thiệu nhân vật
    Anh thiện : cậu ấm tiêu thiếu gia con nhà đại cát , là người kế thừa 2 vị trí chủ tịch tập đoàn của 2 công ty lớn
    Trúc Anh : Người con gái đc anh thiện yêu và là vợ chưa cưới của anh dũng
    Anh Dũng : chồng chưa cưới của trúc anh , có địa vị và giàu có không kém gì anh thiện
    bà chương : chủ tịch tập đoàn công ty hãi âu
    Chương 1
    Tôi là một công tử giàu có xuất thân quý tộc , cha mẹ tôi là chủ tịch của 2 tập đoàn nổi tiếng nhất nhì châu á , tôi có một cuộc sống mà ai nấy cũng phải ghen tỵ khi những gì tôi muốn đều được ba mẹ chiều theo , vì tôi là đứa con trai duy nhất trong gia đình nên những gì tôi muốn thì sẽ được ngay , nhiều lúc giữa đêm tôi thèm ăn mì ý thì vẫn phải có người lặn lội xa xôi đi mua về cho tôi có lẽ nhờ đó mà tình tình tôi trở nên kêu ngạo , tự ti , tôi không hề muốn ai đó được như mình hay giàu hơn mình , những người có da vế trong xã hội cho đến cả quân đội đều quen biết tôi , cũng chính vì đó mà tính tình của tôi lại ngang ngược đến không ai có thể chịu nỗi , những gì tôi muốn gần như là xung túc đầy đủ , tuy đã được 20 tuổi đầu nhưng tôi chưa hề có một mối tình vắt vai , và tôi cũng hĩu rõ những ai đến với tôi cũng chỉ vì tiền mà thôi nên tôi cũng chưa bao giờ yêu quý một ai , nhưng trong lần đầu tiên tôi đi du lịch ở việt nam tôi đã yêu một cô gái tên là trúc anh , vốn là người mỹ gốc việt , nên tiếng việt tôi nói cũng rất lưu loát dễ nghe , trúc anh là một nhân viên làm cùng trong một chi nhánh công ty của ba mẹ tôi tại việt nam , với làn da trắng mượt , nụ cười khả ái tôi đã yêu cô ấy ngay từ cái nhìn đầu tiên , không quá khó để làm quen với một cô gái trong khi tôi lại đẹp trai và cái quan trọng là lắm tiền , trước giờ tôi không hề có hứng kinh doanh , nhưng vì cô ấy tôi đã xin ba mẹ để tôi quản lý công ty hãi long tại việt nam ( hãi long là một chi nhánh của tập đoàn Green , tập đoàn này do mẹ tôi làm chủ ) , trog một thời gian ngắn tôi leo lên chức tổng giám đốc của công ty hãi long sau đó dần dần làm quen với trúc anh
    "Reeng reeng , alo ?" Trúc anh nói
    tôi nói
    "Trúc anh hã , đem hợp đồng bên công ty xây dựng đồng tháp lên gặp tôi"
    Trúc anh đem hồ sơ lên phòng của tôi , cô ấy mặc váy trắng rất xinh xắn khiến tôi mất cả hồn , vốn là người ăn ngay nói thẳng nên tôi hỏi ngay
    "Hợp đồng này đã tiến triễn đến đâu rồi"
    trúc anh nói
    "Dạ vẫn bình thường thưa sếp"
    tôi nói
    "tốt , cố gắng làm việc tôi sẽ có thưởng"
    trúc anh nói
    "Dạ cảm ơn sếp , nếu k còn gì nữa tôi xin phép ra ngoài"
    Tôi vội nắm tay trúc anh kéo lại rồi nói
    "À ... tôi có chuyện này muốn hỏi cô , cô đã có bạn trai chưa vậy ? có thể làm bạn gái tôi không ?"
    trúc anh vội buông bàn tay tôi ra rồi nói
    "Xin lỗi sếp ... em có bạn trai rồi , nếu không còn gì thì em xin phép ra ngoài"
    Tức giận vì đó giờ những gì mà tôi muốn đều đc chiều theo nhưng lần này lại k được , tôi tức tối nghĩ trong lòng " Cô tưởng cô là ai , tôi không tin tôi k dành đc cô " bỏ ra khỏi công ty tôi ghé vào quán bar uống thật nhiều rồi lao ra đường lái xe hơi đi với vận tốc 150km/h rượu say lại trong cơn tức giận tôi không may mất lái đâm vào chiếc xe hơi đi ngược chiều với mình , khiến chiếc xe hơi mang biển số 59xx - 02549 do anh dũng cầm lái và xe của tôi bốc cháy cũng may lực lượng cứu hộ đã có mặt kịp thời để kéo tôi và anh dũng ra ngoài nhưng mặt của tôi và anh dũng người bị tôi đâm phải đều bị biến dạng nặng ! riêng anh dũng đã bị tử vong , còn tôi được người nhà của anh dũng đưa đi bệnh viện cấp cứu , vì gia đình anh dũng cứ nghĩ tôi là anh dũng nên đã đưa đi cấp cứu gia đình dũng cũng là một gia đình lắm tiền không kém ba mẹ tôi chỉ vì không muốn nhìn thấy con trai của họ ( anh dũng ) phải sống cuộc đời với gương mặt biến dạng như vậy cho nên đã phẩu thuật khiến gương mặt của tôi trở thành y chang như anh dũng lúc còn sống
    ( chú thích cho bạn nào vẫn chưa hiễu , tức là tôi chính là người gây ra tại nạn giao thông khiến anh dũng chết nhưng nào ngờ cả tôi và anh dũng đều bị biến dạng nặng nên không thể phân biệt đâu là tôi , đâu là anh dũng , nhưng anh dũng thật sự đã chết , và tôi lại đc người nhà anh dũng đưa đi cấp cứu và phẩu thuật cho tôi có một gương mặt yk như anh dũng và gắn cho tôi 1 thân phận mới)
    tại họa chỉ vừa mới bắt đầu từ đây ......
    ccòn tiếp
    Chương 2
    Sau những ngày bị tai nạn ấy tôi nằm la liệt như kẻ sắp chết tại bệnh viện quốc tế , tôi trong tâm thần bấn loạn , tôi không nhớ tôi là ai nữa , gia thế tôi như thế nào ? , và ngay cả việc tôi là cậu ấm của một gia đình cực kỳ giàu có tôi cũng quên đi mất , thân phận mới mà gia đình dũng gắn cho tôi là một sự giả tạo , tôi thay tên chuyễn họ thành Nguyễn thế dũng , là con trai trưởng của ông tuấn chủ một tập đoàn công ty cổ phần địa ốc hãi âu , tôi có một công việc thấm khá tại công ty hãi au và một người bạn gái xinh đẹp sắp cưới là trúc anh .... sự thật trớ trêu sau một tai nạn tôi lại trở thành người mà trúc anh yêu nhưng đáng tiếc tôi ko nhớ gì hết sau trận tai nạn đó
    phòng hồi sức bệnh viện quốc tế 9h57 phút tối , tôi dần dần bình phục hé mở đôi mắt nhỏ để ánh sáng từ từ len lõi vào trong mắt , cái khung cảnh đầu tiên tôi nhìn thấy trúc anh , cô ấy ân cần bên cạnh tôi chăm sóc tôi
    tôi nói với giọng rí rí trong miệng
    "...Nước"
    Trúc anh nói
    "Anh tĩnh rồi hã ?"
    Tôi nói với giọng rí rí trong miệng
    "Nước..."
    trúc anh áp sát tai vào miệng tôi để nghe rõ
    "Anh cần nước phải không ? , chờ em 1 tý em đi láy nước rồi gọi bác sĩ cho anh"
    tôi có cảm giác đau ở khắp nơi trên mặt , tôi ngồi bật dậy tiến lại gần tấm gương nhìn cho kỹ gương mặt mình , trên mặt tôi bây giờ chỉ còn là một đống vãi quấn đầy mặt chỉ hở 2 con mắt và mũi miệng
    "Sax , sao anh lại đứng dậy lại đây nằm nghĩ đi" trúc anh nói
    Bà bạch me dũng nói
    "Phải đó lại đây nằm nghĩ đi con , bác sĩ đến rồi nè"
    tôi ngoan ngoãn như một đứa con nít mới lớn nằm xuống giường để các bác sĩ khám , sau một hồi kiểm tra bác sĩ nói
    "Tình trạng bệnh nhân đã ổn chỉ cần nghĩ ngơi vài ngày có thể xuất viện , nhưng não bộ có một sự ảnh hưởng rất lớn do tai nạn gây ra khả năng hồi phục là rất thấp tuy nhiên cũng không ảnh hưởng đến sức khỏe của bệnh nhân , xin mọi người đừng qá lo lắng"
    Bà bạch nói
    "Vậy có cách nào trị khỏi bệnh cho con tôi không bác sĩ , bao nhiêu tiền cũng đc"
    bác sĩ nói
    "Xin lỗi tôi đã cố gắng hết sức có thể"
    hy vọng biết được thân phận của tôi đã dần khép lại , tôi fãi cố gắng làm wen với cuộc sống này , nhiều đêm liền tôi gặp ác mộng trong cơn mơ đó tôi thấy hình dáng của một người đàn ông bị biến dạng thân hình máu me đang đưa mắt nhìn thẳng về phía tôi rồi nói
    "Trả mạng cho tao , trả mạng cho tao"
    tôi toát mồ hôi ... nằm vật vã trên giường , miệng nghiếng răng , tay nắm chặt lại , từng móng tay bấm chặt vào da thịt khiến tay tôi chảy máu ra lúc nào không hay , người đàn ông ấy tiến lại gần hơn nhưng àng đi thì chân của người đàn ông đó lại càng lỡ loét ra , chân hắn rơi từng mãnh thịt vụn bị cháy đen ra để lộ bộ xương chân bên trong và máu
    "Trả mạng lại cho tao , trả mạng lại cho tao"
    tôi nói
    "Tao k nợ mày , tao k có nợ mày"
    răng trong hàm của người đàn ông đó từng cái rớt ra khi hắn nói chuyện , rồi thì hắn qoay lưng về phía tôi bất khóc , lúc này tôi cũng muốn qoay lưng bỏ chạy lắm nhưng khog hĩu sao tôi lại tiến đến gần đưa bàn tay phải sờ vào vai hắn
    "có sao k ?"
    bỗng hắn qoay lại cắn 1 nhát đau thấu xương vào tay tôi khiến tôi la toáng lên rồi giật bắn mình thức dậy , thở dốc lao mồ hôi trên trán , nhìn vào đồng hồ bằng vàng đc đeo trên tay tôi , bây giờ đã đúng 2h sáng , trong p` nghi của tôi tối om chỉ có ánh sáng đèn nhỏ ngay giường tôi là còn sàng , 2 bàn tay chảy máu qá nhiều do tôi nắm lại quá chặt .... nhìn qoanh góc phòng chẳng thấy bóng ai , bỗng cửa phòng tôi hé mở , một ánh mắt đỏ nhìn vào phòng tôi rồi từ từ tiến lại gần giường bệnh của tôi đang nằm , hoảng hốt tôi đắp mền kín mặt , tay chân run rẫy , bỗng tôi nghe tiếng một người đàn ông nói ! lần này là sự thật không còn trong mơ nữa
    "Trả mạng lại cho tao , trả mạng lại cho tao"
    tôi nằm run rẩy trong cái mền kính mít ấy , mồ hôi toát ra càng nhiều , máu từ tay chảy ra cũng k ít ....
    còn tiếp......

    Chương 3
    "Trả mạng lại cho tao , trả mạng lại cho tao"
    tôi nằm run rẩy trong cái mền kính mít ấy , mồ hôi toát ra càng nhiều , máu từ tay chảy ra cũng k ít .... , bỗng nhiên lúc đó tôi có cảm giác như đang ngồi trên một thứ gì đó như nước , ngó xuống giường bệnh nơi tôi ngồi , thì cái giường màu trắng ấy đã đổi sang màu đỏ thẩm hoảng hốt tôi bỏ mền ra chạy ra khỏi phòng lúc chạy tôi có chú ý nhìn thấy người đàn ông đó đang nằm trên giường cùng cái đầu đã mất đi phân nữa lòi cả sọ não ra bên ngoài đang nằm đau đớn xé từng miếng thịt mặt ra rồi khóc , bấn loạn tôi chạy ra khỏi phòng lao thẳng đi , trong khi cái bệnh viện quốc tế to đùng ấy một dãy hành lan chỉ mở vài cái đèn nhỏ , chạy đến cầu thang B của tầng 2 , tôi lại thấy người đàn ông ấy đứng nhìn tôi với những vết thương đang lở loét trên mặt , máu gỉ ra từ mắt , tôi qoay đầu lại cấm đầu chạy mà không cần biết phía trước có vật cản , tôi đã va đầu mạnh vào tườngr rồi ngất đi vì vết thương trên tay chảy quá nhiều , sáng hôm sau tôi tĩnh dậy trong tình trạng hoảng loạn , bác sĩ ko bao giờ tin vào những đều tôi nói , còn láy thuốc an thần cho tôi uống nữa chứ , cứ nhiều đêm liền như thế tôi nằm ngủ đều mơ thấy một giấc mơ cho đến khi tôi xuất viện ra đường nhìn thấy chiếc xe hơi tôi dần như nhớ đc mang máng chuyện cũ , rồi đầu tôi bắt đầu đau nhức đến k chịu đc , những hình ảnh mờ mờ ảo ảo về vụ tai nạn ngày hôm đó lại dần dần hiện về nhưng trong một khắc tôi k thể nào nhớ lại hết đc , trở về căn biệt thự của tôi ở Quận 7 , tôi ko hề có cảm giác thân thương đối với căn nhà này , nó rộng nhưng âm u khó tả , cái phòng ủa dũng ở ngày xưa nay lại là phòng của tôi , tôi đi oanh phòng nhìn mọi thứ , mọi thứ như điều lạ lẫm với tôi , bỗng trúc anh kéo tôi vào một căn phòng khá rộng ở trong phòng của tôi rồi kéo từng học tủ ra
    Trúc anh nói
    "anh có nhớ những tấm thiệp này k ? , là do em viết thư tặng anh , anh nhớ k ?"
    tôi lắc đầu , trúc anh nói tiếp
    "Vậy anh nhìn mấy cái đồng hồ vàng này xem , anh có nhớ k , anh thix đồng hồ và đây là bộ sưu tập của anh anh nhớ k"
    tôi nhìn xung qoanh căn phòng màu đen chỉ có chút ánh sáng màu vàng do ánh đèn phát ra một lần nữa tôi lại nhìn thấy một bàn tay từ trên sàn nhà rơi xuống vào học tủ , máu từ bàn tay đó chảy ra nhiều đến nỗi đọng lại thành từng vũng , tôi hoảng hốt hỏi trúc anh
    "em thấy gì trong học tủ k?"
    còn tiếp
    Chương 4
    tôi hỏi trúc anh
    "Em thấy cái gì trong học tủ không"
    trúc anh qoay sang nhìn vào trong cái học tủ nữa sáng nữa tối ấy rồi nói
    "Anh thấy gì à ?"
    mắt tôi vẫn nhìn chăm vào cái đôi bàn tay lở loét ấy đang nằm gọn trong học tủ , phút chốc nó lại phun ít máu tươi ra từ các đầu ngón tay , trong căn phòng ấy bây giờ tôi chẵng quan tâm cái gì hết ngoài đôi bàn tay đang nằm trong học tủ ấy , người tôi nóng lên rõ rết , mồ hôi toát ra trong khi trong phòng đang bật đến 2 cái máy lạnh tôi tiến lại gần cái học tủ hơn vương to đôi mắt để nhìn cho rõ đó là sự thật hay là kiệt tác của một ảo thuật gia nghiệp dư nào đó cố tình bày ra để dọa tôi , tôi với cái học tủ bây giờ chỉ cách nhau 2 bước chân, tôi lúc này có thể quan sát hết đc bên trong học tủ , bàn tay ấy bỗng phun máu ra nhiều hơn , móng tay ở các đầu ngón tay như bị ai đó bẻ lên vậy , nó từ từ rời ra khỏi da thịt , để lại lốp da móng đỏ thẳm rĩ máu , đầu ngón tay bỗng có dình lòi từ bên trong ra , máu phun tung tóe
    "Anh Dũng" trúc anh la lớn vỗ vai tôi
    tôi giật bắn mình nói
    "Chuyện .... chuyện gì vậy"
    Trúc anh nói
    "Anh có sao không thấy sắt mặt anh xanh lắm"
    tôi nhìn vào lại học tủ ấy , bàn tay ấy đã không còn nằm ở đó , tôi thở phào nhẹ nhõm trả lời
    "Anh k sao , chỉ là hơi nhức đầu thôi"
    Trúc anh nói
    "Để em dìu anh đi nghĩ"
    cô ấy dìu tôi ra giường nằm nghĩ , đắp chăn cho tôi cẩn thận rồi ra ngoài mua đồ ăn về cho tôi tẳm bổ , trong phòng bấy giờ chỉ còn mình tôi , nằm trên cái giường nước êm ấm và rộng ấy , cùng không gian mát lạnh gió nhẹ nhẹ từ cửa sổ vào , đồng hồ đã chỉ điểm 5h chiều , tôi dễ dàng chìm vào sâu trong giấc ngủ , trong giấc mơ tôi lại mơ thấy cảnh tai nạn ngày hôm đó , gương mặt người đàn ông bị cháy đen ... và đêm trong bệnh viện , một lần nữa bàn tay tôi lại nắm chặt lại khiến vết thương cũ trên tay rách toạt ra , máu chảy ướt băng gôn ( chú thích : băng gôn là loại băng dùng để cầm máu trong ngàh y tế vẫn hay dùng ) nhưng lần này tôi không vô thức trong giấc mơ nữa , tôi cảm nhận đc tiếng động bên ngoài , cảm giác đau , và cảm giác sợ sệt đang bao trùm láy xung qoanh , tôi giật mình tĩnh dậy , trời đã sẫm màu tối , lúc này cũng đã 6h30 , tôi chạy vào nhà vệ sinh rửa mặt , đầu tôi lúc này đâu nhức cực kỳ , tôi lau mặt rồi trở ra thì bỗng tôi nghe tiếng như ai đó đang đập cửa phòng bộ sưu tập đồng hồ của tôi , cái nơi mà tôi nhìn thấy tôi bàn tay gê tởm đó
    "Rầm rầm rầm , trả mạng cho ta , mở cửa ra"
    ánh đèn nho nhỏ từ trong phòng chiếu dọi xuống sàn nhà , tôi có thể thấy đc bóng của một người đàn ông đang đứng sau cửa
    "Rầm rầm rầm , trả mạng cho ta , mở cửa ra"
    "Rầm rầm rầm , trả mạng cho ta , mở cửa ra"
    "Rầm rầm rầm , trả mạng cho ta , mở cửa ra"
    "Rầm rầm rầm , trả mạng cho ta , mở cửa ra"
    tôi tiến lại gần , lên tiếng nhỏ
    "Trúc anh ? , trúc anh ? , là em hã"
    tiếng động đập cửa ngày càng dữ dội khi tôi càng tiến lại gần , tôi không dám mở cửa cho một ai đó đang muốn đòi mạng tôi , tôi chỉ đưa mắt vào trong nhìn , thấy không có ai tôi mới yên tâm quay lưng đi xuống dưới nhà , tôi gọi trúc anh
    "Trúc anh ? mama đâu rồi"
    tiếng nói trúc anh vang lên từ nhà bếp
    "Mama đi công tác rồi , chỉ có em và anh ở nhà thôi , cháo em đã nấu xong rồi em đi ra ngoài 1 chút nha"
    tôi nói
    "Em đi đâu để anh đưa em đi"
    máu vẫn chảy từ bàn tay của tôi ra , mà tôi không hề cảm nhận đc sự đau đớn
    trúc anh nói
    "Em đi .... anh dũng sao tay của anh máu chảy nhiều quá"
    tôi nhìn xuống tay tôi thì ra từ lúc nằm mơ đến giờ nó vẫn chưa hề ngưng chảy máu
    trúc anh nói
    "Bông gôn nè , anh băng lại đi em có chuyện phải đi gấp"
    tôi nói
    "em đi khi nào về"
    trúc anh nói
    "chắc có lẽ là 2 3 ngày , vì ông sếp trong công ty của em vừa bị tai nạn xe hơi , người đã đụng anh trong lần tai nạn đó , anh nhớ không , đó chính là sếp em"
    thì ra là vậy , hắn đụng phải mình rồi bây giờ còn hay xuất hiện trong đời mình đòi mình phải trả mạng , hoang đường , việc gì phải đi đám tên một kẻ không ra gì như thế
    tôi nói
    "đừng đi , nó k đáng"
    trúc anh nói
    "Anh nói gì thế , sếp đối với em rất tốt còn tăng lương cho em , cho em một chức vị trong công ty , ngay cả bà chủ tịch mẹ của sếp cũng đối xữ với em rất tốt , ngày mai là đám tang của sếp em rồi , sếp em sẽ đc đưa về luân đôn để mai táng , nếu k đi thì kỳ lắm anh à"
    tôi nói
    "Tại ai mà anh ra nông nỗi này hã , chính nó , nó còn đòi láy mạng anh , anh kho muốn em qua lại với hạng ng` như vậy , sếp em như vậy thì mẹ của nó cũng nz , anh không thích , oke ? , do you understen ?"
    trúc anh nói
    "I sorry , i can't ( em xin lỗi , em không thể )"
    tôi nói
    "đc vậy em đi đi"
    trúc anh không ần do dự quyết định qoay mặt đi ngay , có phải chăng cô ấy đã không còn yêu tôi nữa ?
    còn tiếp .......
    chương 5
    trúc anh không cần do dự quyết định qoay mặt đi ngay , có phải chăng cô ấy đã không còn yêu tôi nữa ? , tuy mang thân phận là dũng nhưng không phải là dũng , cái tình yêu với trúc anh đối với tôi mà nói nó không quá quan trọng , tôi từ từ thay đổi cái nhìn về con người của trúc anh , tôi càng ngày càng k hĩu rõ con người của cô ấy , nhưng những ai đối đầu với dũng này đều phải trả giá , trong khoảng thời gian trúc anh sang lôn đôn cũng là khoảng thời gian tôi khốn đốn nhất , tôi quằng qoại trên giường vì những cơn ác mộng , sợ hãi vì có người muốn đòi mạng , tôi giàu có nhưng lại thiếu một tình cảm , một con tim , tôi luôn muốn trốn tránh sự thật , trốn tránh sự đã kích , và rồi 2 ngày cũng trôi qua , tôi đã cố chịu đựng cho đến ngày trúc anh qoay về
    "píng pong , mở cữa?" trúc anh nói
    tôi nghe rõ tiếng kêu cữa nhưng lại muốn nằm yên một chỗ , không muốn gặp cô ấy , tôi sợ rằng mình sẽ làm điều mình không muốn làm , nhưng không biết điều gì đã khiến chân tôi đứng dậy mở cánh cửa ấy ra
    "Xoạt , em vừa mới về hã ? , còn người này là ...." tôi nói
    Trúc anh nói
    "Anh ấy là anh họ của sếp em , theo em về việt nam đến đây để giải quyết bồi thường của sếp em gây ra , anh ấy tên là viễn"
    tôi bắt tay hắn , nhìn vẻ mặt hắn trông đễu cán thế nào ý tôi không thể nhịn đc , tôi nói
    "Rất vui đc gặp anh , mời anh vào nhà"
    anh viễn nói
    "Chà nhà anh đẹp quá ha , nhà đẹp vợ đẹp , anh may mắn hơn tôi nhiều"
    Trúc anh nói
    "Hì hì anh quá khách sáo rồi , anh ngồi chơi , tôi vào trong láy nước cho anh"
    nói xong trúc anh vào trong bếp pláy nước chỉ còn tôi và tên đễu cán này ở lại , nói là đễu cán cũng k biết có phải hay không , nhưng đó là cái nhìn đầu tiên mà tôi thấy từ trên người hắn
    anh viễn nói
    "Vết thương của anh đã lành lại hết chưa ? , có tổn thương gì nặng không ?"
    tôi nói
    "Không sao tôi đã khỏe lại nhiều rồi , chỉ còn hay đau đầu thôi"
    anh viễn nói
    "Rất tiếc về sự cố em trai của tôi gây ra nhưng anh yên tâm , tôi đã thảo luận với trúc anh rồi , tôi sẽ ở lại nhà anh một thời gian để theo dõi bệnh tình , sau đó tôi sẽ đưa anh đi bệnh viện tốt nhất"
    tôi nói
    "Anh hĩu gì về y học ?"
    anh viễn nói
    "Tôi không hĩu gì nhiều , nhưng tôi biết đcc những thứ mà anh không nên biết , tôi không hĩu ít thì cũng nhiều , tôi từng có bằng cấp bác sĩ giỏi tại mỹ"
    cái tên này sao mà kêu ngạo như vậy , còn ở lại nhà mình , cùng lúc đó trúc anh đem nước ra
    "Nước đây mời anh uống nước , 2 người nói gì vui vậy"
    tôi kéo trúc anh vào phòng tôi nói chuyện
    tôi nói
    "Em thảo luận với anh ta để anh ta ở lại đây ?"
    trúc anh nói
    "Phải , vì anh ta nói muốn bồi thường tất cả , dù sao anh ta mới về việt nam cũng chưa có nơi ở , anh ta chỉ ở đây một thời gian ngắn thôi anh yên tâm"
    tôi nói
    "Nhưng nhà đã hết phòng rồi , ngoài phòng của anh và mẹ anh cả em nữa thì cũng không còn phòng nào"
    trúc anh nói
    "anh yên tâm bây giờ mẹ đã đi vắng rồi , tạm thời để anh ấy trong phòng của mẹ anh ít bữa , để anh ấy tìm nơi ở thích hợp"
    tôi nói
    "Đc , chỉ vài hôm thôi đó"
    trúc anh nói
    "em biết rồi , để em dìu anh vào nghĩ , em ra ngoài mua tý đồ ăn nấu cho anh ăn láy sức"
    nói xong trúc anh dìu tôi vào phòng nằm nghĩ , hành động hôm nay của cô ấy rất lạ , lại còn bảo tôi uống thuốc an thần , ngủ cho thật say , tôi biết có điều gì đó bất ổn nên nói
    "không cần uống đâu , anh đang rất buồn ngủ , chỉ sợ uống rồi ngủ đến khuya làm phiền em"
    trúc anh nói
    "vậy anh ngủ đi , 1 tý em nấu xong gọi anh dậy ăn"
    tôi gật đầu cho qua chuyện nằm xuống nhắm mắt ngủ nhưng cô ấy vẫn ngồi lỳ ở đó , tôi biết cô ấy muốn biết chắc chắn là tôi đã ngủ mới chịu đi , nên tôi cũng nhắm mắt giả vờ ngủ , nhưng lại ngủ quên đi không hay , trong giấc mơ lại mơ thấy cảnh tai nạn xe ngày hôm đó , người đàn ông đó lại một lần hiện về trước mặt tôi , đòi mạng tôi , khiến tôi giật mình tĩnh giấc , bốn bề hôm nay chỉ còn một màu đen k có đèn bật như mọi khi nữa , tôi vớ tay vào tường tìm lối đi ra cánh cửa .... thì tôi thấy người đàn ông thân hình cháy đen , mặt bị lở loét máu chảy đầy mình , tôi hoảng hốt cắm đầu chạy trong cái bóng đêm kinh hoàng k có lối thoát đấy nhưng chạy đến đâu cũng chỉ bị đập đầu vào tường không thấy lối ra , bóng đèn như bị ai đó ngắt điện , mặc dù tôi bật công tắc nhiều lần vẫn k sáng đc , người đàn ông tiến đến ngày càng gần
    "Trả mạng lại cho tao"
    tôi nói
    "Tao không có , tao không biết , tao không biếtttttttttttttttttttttttttttttttttttttttt"
    chợt nhớ đến cái điện thoại có đèn pin , tôi láy trong túi ra vội bật đèn pin lên tìm cửa chạy ra ngoài , ra đc , tôi chạy thẳng xuống bếp tìm trúc anh nhưng không thấy cô ấy , tôi vội chạy lên phòng của trúc anh , nhưng khi đứng trước cửa phòng tôi tình cờ nghe đc cuộc nói chuyện của trúc anh từ bên trong phòng , tiếng rên của người phụ nữ dâm dục , tiếng nói cười lớn , tôi áp sát tai vào cánh cửa để nge họ làm gì
    "Á Á , từ từ anh"
    rồi thì âm thanh kế tiếp là tiếng người đàn ông
    "Ra rồi , ra rồi , không ngờ em là con gái mà lại bạo lực như vậy , chỉ tiếc cho anh thiện anh trai của anh , lẽ ra anh ấy đáng đc hưởng cái hạnh phúc sung sướng này"
    Đôi giang phu dâm phụ khốn nạn giữa thanh thiên bạch nhật lại dám làm ra chuyện này ngay tại nhà mình , không ngần ngại tôi chạy ngay vào bếp cầm láy con dao phay , chạy thẳng lên phòng xông vào , chém liên tục nhiều nhát vào viễn khiến viễn bất tĩnh nằm trên sàn cùng vũng máu , vẫn chưa hã dạ , tôi còn đâm nhiều nhát vào đầu của viễn , rồi cắt của quý viễn
    tôi nói
    "Chết mẹ mày chưa"
    trúc anh la lớn om sùm
    "Anh làm gì vậy anh thiện"
    tôi nói
    "Em vừa nói gì , thiện ?"
    trúc anh nói
    "Chứ anh nghĩ mình là ai trong cái nhà này hã"
    tôi la lớn
    "Tôi là chồng của cô , cô phải nge lời tôi , tôi là chồng cô , cô nghe rõ chưa"
    trúc anh nói
    "Chồng tôi hã , đây nè anh xem đi"
    tôi cầm mớ giấy lên xem , hỏi liền tay
    "Đây là gì"
    trúc anh nói
    "Đây là kết quả xét nghiệm ADN trên người của anh dũng , người mà tôi đã đi đưa tang ở luân đôn 2 ngày trước"
    tôi , trợn mắt , đầu toát mồ hôi , nhức nhói , lúc này trong đầu tôi lại nghĩ về cái tai nạn ấy , nhưng rồi vẫn khôg tin vào sự thật , tôi nói
    "Không , cô lừa tôi , tôi là Dũng , tôi là chồng cô"
    trúc anh nói
    "Anh không phải là dũng , tuy anh mang gương mặt anh dũng nhưng anh chính là Vũ Thiện , con trai bà chủ tịch tập đoàn hãi âu , và người gây ra cái chết cho anh dũng chính là anh , người giết anh viễn cũng chính là anh , tôi sẽ báo công an"
    tôi giật láy điện thoại của trúc anh rồi đá cô ấy vào tường , đầu rôi nhức nhói kinh hoàng , tôi lao chiếc xế hộp ra phố bắn với tốc độ cao , không hiễu sao lúc này những chuỵên về tai nạn ngày ấy lại hiện về rõ mồn một trong đầu tôi , mắt tôi dần như muốn nhắm lại , vết thương trên tay lại rách ra , tôi nhìn lên kính chiếu hậu thấy phía sau xe tôi , gã đàn ông đòi láy mạng tôi đang ngồi ở sau cùng thằng viễn , tôi hoảng loạn lái xe k vững nên đã đâm xe vào cột điện bên vệ đường , cũng là lúc cảnh sát hình sự bắt đc tôi với tội danh giết người , tôi bị xữ tử hình vào 1/12 năm 2011 , đây là những dòng nhật ký cuối cùng của tôi , thời gian ngắn ngủi tôi còn sống sót trên thế gian này , người ta nói , những người sắp hết thường thấy được những người đi trước , trên pháp trường tôi đã nhìn thấy anh dũng , vẻ mặt thân thiện và còn có viễn em trai tôi họ đều mĩm cười chờ đón tôi đến với họ bằng một cái chết , một dấu chấm hết , một cái kết cho một cuộc đời đầy tội lỗi !!!!
    The End

    Xin chào các thành viên của Diễn đàn KênhKinhDị.Com! Mình là nhozshin2. Hân hạnh được làm quen ^^!

  2. Đã Có 2 Lời Cảm Ơn Được Gửi Tới nhozshin2 Về Bài Viết Có Ý Nghĩa Này.


  3. #2
    ๖ۣۜSpirit๖ۣۜDeath
    Ôn Thi's Avatar

    Ngày tham gia
    Dec 2011
    Bài viết
    2,897
    Tiền tệ
    10,000,000,000,000,000,000

    Level: 50 
    Experience: 11,453,574
    Next Level: 11,777,899


    Huy Chương

    Cảm Ơn
    198
    Được cảm ơn 4,146 lần/1,152 bài viết

    Tâm trạng
    ♥☆.•° *|<|¬ô? \/j` 1 Ç|¬u* ¥êµ* °•.☆♥
    Tên Thật: ♥๑۩۞۩๑†.§pjrj†Dëa†h.†๑۩۞۩๑♥
    Phone: ™†.01645363687.†™
    Nghề nghiệp: ♥☆.•° *|<jllër °•.☆♥
    Bản Thân: ........................
    Đến Từ: -‘๑’. ]-[ëlll.‘๑’-
    Sở Thích: SpiritDeath
    có thật tự sáng tác không vậy

    [Click]


  4. #3
    Ma Kênh Kinh Dị
    nhozshin2's Avatar

    Ngày tham gia
    Feb 2012
    Bài viết
    7
    Tiền tệ
    246,103

    Level: 20 
    Experience: 27,270
    Next Level: 29,658

    Cảm Ơn
    0
    Được cảm ơn 2 lần/1 bài viết

    Tâm trạng
    Lạc Đệ Di Huynh Đệ , Hà Tất Cốt Nhục Thân
    Tên Thật: Anh Tiến
    Phone: 01208363302
    Nghề nghiệp: Tác Giả
    Bản Thân: Thích kinh dị
    Đến Từ: Sài gòn Q11
    thật , mình là mod box kinh dị bên trường tồn không tin bạn có thể qa đó xem , truyện ma mình post là do tự mình sáng tác
    Xin chào các thành viên của Diễn đàn KênhKinhDị.Com! Mình là nhozshin2. Hân hạnh được làm quen ^^!

+ Trả lời Chủ đề

Thông tin về chủ đề này

Users Browsing this Thread

Có 1 người đang xem chủ đề. (0 thành viên và 1 khách)

     

Tag của Chủ đề này

Quyền viết bài

  • Bạn Không thể gửi Chủ đề mới
  • Bạn Không thể Gửi trả lời
  • Bạn Không thể Gửi file đính kèm
  • Bạn Không thể Sửa bài viết của mình